Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng bạn đến với diễn đàn DẠY và HỌC Blog PVM. Hi vọng bạn có một thời gian thú vị và bổ ích.

Bạn đang vào diễn đàn này như một vị khách, điều này có nghĩa bạn bị giới hạn trong việc sử dụng một số chức năng của diễn đàn. Nếu bạn gia nhập vào cộng đồng của chúng tôi, bạn có thể truy cập những khu vực chỉ dành cho thành viên, đồng thời có thể sử dụng nhiều tiện ích hơn, như gởi email cá nhân, xây dựng lư lịch, tiểu sử cho ḿnh, hoặc b́nh chọn và đánh giá các bài đăng của các thành viên khác. Việc đăng nhập là rất đơn giản, nhanh chóng và hoàn toàn miễn phí.

Đăng kư thành viên!

Nếu bạn đă là thành viên rồi, xin vui ḷng đăng nhập bằng tài khoản của ḿnh:

Username:   Password:
Add Reply
Một góc MP Audiophile
Topic Started: Oct 8 2010, 04:09 PM (1,398 Views)
Doraemon25
Member Avatar
Advanced Member
[ *  *  * ]
Biết là giới thiệu cafe tại TP HCM. Nhưng ở TP th́ Mon mù tịt. Mạn phép cho Mon PR một quán cafe nho nhỏ tại Dalat nhé!
Bài viết của Mon về quán cafe MP Audiophile, nằm ở đường Huyền Trân Công Chúa. Xa xa ngoài ŕa thành phố...


"Mưa phùn… những cơn mưa tuy không lớn nhưng dai dẳng. Gió giật từng cơn… những đợt gió như luồn sâu vào trong da thịt, mang theo những hạt mưa lạnh buốt. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây, nồng... ẩm ướt nhưng ấm áp. Đó là mùi của đất mẹ, mùi của quê hương. Tôi đặt chân về Dalat…

Dalat có hồ Xuân Hương, có thác nước ầm ào, có rừng thông xanh bạt ngàn… và hơn thế nữa… gia đ́nh tôi! Một chiều lang thang, để thấm đượm mùi đất đai máu mủ, để kiếm t́m hương vị quê hương… tôi đặt chân đến MP Audiophile…

Một khoảng lặng ngoài ŕa thành phố, b́nh yên, ấm áp và mộc mạc… Cái bảng hiệu khiêm tốn, lối vào nho nhỏ, một góc đường b́nh lặng. Nơi đây khiến cho những con người hời hợt, vội vă sẽ phải bỏ lỡ một cơ hội… cơ hội “thấm” cái hồn Dalat một chiều mưa.

Tiễn cơn mưa ngoài cửa, tôi bước lên từng bậc, từng bậc thang… Cầu thang ốp gỗ dẫn lối làm tôi có cảm giác thân quen. Tôi như trở về với tuổi thơ tôi, nhỏ bé và những căn gác gỗ, những bậc thang gỗ… Lộc cộc, lộc cộc… cái tiếng ồn trẻ ranh khi bước trên những bậc thang đó đă trôi đi rồi, giờ đây chỉ c̣n một chút hoài niệm. Lên đến quán, dường như những cơn gió đă từ chối len vào. Những ngọn đèn, mùi gỗ, hương vị cà phê thoảng qua làm cho giọt mưa cuối cùng cũng phải bốc hơi. Ấm áp… ḷng tôi nhẹ hẫng đi. T́m một góc khuất, ngâm ḿnh trong tiếng nhạc, hơi ấm và sự thư thái của đầu óc. Quán chẳng mấy khi đông khách, cũng lẽ tự nhiên. Thời đại số, con người ai cũng vội vàng tiến lùi, rẽ trái, sang phải… Họ cứ vù vù đi như những con robot được lập tŕnh sẵn, họ mất đi những phút giây đáng giá của con người, biết cảm nhận, có cảm xúc… Những bộ óc c̣n dành phần cho xúc cảm khan hiếm dần… Và nơi đây, một góc nhỏ để nuôi dưỡng những tâm hồn c̣n chưa bị “số hóa”… Một góc nhỏ, tránh mưa… thả hồn theo từng giọt nước lăn dài trên ô cửa… Như đă giao hẹn trước, khách vào quán không ai to tiếng, chẳng có tiếng ồn nào có thể chen chân vào ḍng suy nghĩ của bản thân… Miên man… Một chút xưa, một chút nay… một chút ǵ đó Dalat… Cơn mưa chán chường bỏ đi… và tôi cũng bừng tỉnh. Dứt ḍng “nhớ nhung” để quay về với thực tại. Chỗ ngồi đă “nóng” rồi. Về!"
Doraemon25
29/09/2010
-Imagination is better than knowledge- A. Einstein
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · THẮC MẮC - HỎI ĐÁP · Next Topic »
Add Reply